Information

LỜI MỞ ĐẦU
“Không có người phụ nữ xấu mà chỉ có người phụ nữ không biết làm đẹp cho mình:.
Có lẽ điều đó luôn luôn đúng, bởi lẽ ý thức muốn làm đẹp của người phụ nữ đã xuất hiện ngay từ thời con gái :
“Tuổi mười bảy em biết làm con gái
Phải soi gương phải chải tóc cho suôn
Chẳng nên hay tha thẩn lúc đi đường
Mẹ chặn mãi từng bước đi tiếng nói
Lúc đi đường đừng quay đầu ngõ lại
Khi nói cười phải nhỏ nhẹ thanh tao
Hoa xinh là hoa cổng kín rào cao
Con gái mẹ phải là hoa xinh nhất …”
Thước đo giá trị cái đẹp của người phụ nữ xét ở mọi thời có lẽ đó là bốn phẩm chất nổi bật : “Công - Dung - Ngôn - Hạnh”. Hay nói một cách khác: “Công, Dung, Ngôn, Hạnh luôn là phẩm chất quý giá của phụ nữ ở mọi thời”.
Để hiểu rõ bốn phẩm chất trên, trước hết ta phải đi timà hiểu khái niệm chung.
Thứ nhất đó là CÔNG : Thể hiện công việc nội trợ của người phụ nữ trong gia đình và công việc chuyên môn của họ trong xã hội. Khác với người phụ nữ trong xã hội trước (thời phong kiến) người phụ nữ ở thời hiện đại văn minh ngày nay không chỉ thực hiện tốt vai trò của mình trong gia đình : dâu hiền, vợ đảm, mẹ tốt mà họ còn sánh vai với nam giới làm tốt cả các công việc trong xã hội. “Công” ở đây là người phụ nữ không chỉ “giỏi việc nước” mà còn “đảm việc nhà” nữa. Đã có biết bao tấm gương những người vợ người mẹ trong chiến tranh, trong thời bình thể hiện vai trò đặc biệt quan trọng của mình ; chính nhờ có họ mà nước nhà độc lập thanh bình như ngày nay bởi họ là “hậu phương vững chắc” cho “tiền tuyến lớn”. Người phụ nữ ngay từ khi mới sinh ra đã ý thức được vai trò của mình trong gia đình cũng như là ngoài xã hội : trước hết phải là người vợ đảm đang tháo vát sau đó mới là một công dân tốt đóng góp sức mình trong các công việc xã hội
KẾT LUẬN
Tài liệu