Information

LỜI MỞ ĐẦU
“Tây Du ký” là một trong những tác phẩm kinh điển của văn học Trung Quốc mà những hình tượng nhân vật của tác phẩm này như Đường Tăng, Tôn Ngô Không, Trư Bát Giới, Sa Tăng đã trở thành những tượng đài bất hủ. Trên chặng đường lấy kinh gian khổ, bốn thầy trò Đường Tăng đã trải qua 81 kiếp nạn với rất nhiều những câu chuyện li kì, hấp dẫn. Bên cạnh một Đường Tăng nhân hậu, hiền từ, một Tôn Ngô Không anh hùng, quả cảm một Sa Tăng điềm tính, từ tốn thì hình tượng Trư Bát Giới với cá tính vô cùng độc đáo chính là một điểm nhấn quan trọng của tác phẩm. Nhân vật này đã khơi nguồn cho sức sống hiện thực của “Tây Du ký”, thể hiện thế giới sinh động mà Ngô Thừa Ân muốn khắc hoạ trong câu chuyện của mình.
Từ khi ra đời bốn trăm năm về trước “Tây Du ký” đã gây được tiếng vang lớn và để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc. Có lẽ độc giả của Trung Hoa và Việt Nam không ai là không biết đến “Tây Du ký”, không ai là không bị cuốn hút bởi cuộc chiến đấu vì chính nghĩa của bốn thầy trò Đường Tăng. Người ta say mê với Tôn Ngô Không người anh hùng thần thông, quảng đại với bẩy mươi hai phép nhiệm mầu.
Người ta thích thú với chàng Trư Bát Giới tham ăn, háo sắc, lười biếng mê ngủ mà vẫn một lòng một dạ theo thầy đến tận Tây Thiên. Có thể nói rằng nhân vật chính, người anh hùng được ngưỡng vọng, được nể trọng nhất là Tôn Ngô Không, nhưng người gây được sự chú ý, sự thích thú nhất của độc giả lại chính là Trư Bát Giới. Vẻ ngoài xấu xí, tính cách kì lạ của họ Trư dưới ngòi bút của Ngô Thừa Ân đã giành được nhiều thiện cảm của người đọc. Hình tượng Trư Bát Giới đã làm sinh động thêm cho truyền thuyết “Tây Du ký”, làm cho tác phẩm thêm phần hài hước và lôi cuốn.
Hơn thế nữa, tính chân thực của nhân vật cũng đã góp phần làm cho tác phẩm gần gũi hơn với cuộc sống. Chính vì thế, Trư Bát Giới chính là cầu nối làm hài hoà tính hiện thực và tính hoang đường của tác phẩm.
Nhân vật Trư Bát Giới xuất hiện trong tác phẩm của Ngô Thừa Ân là nhân vật chuyên chở rất nhiều dụng ý của tác giả. Việc khắc hoạ hình tượng nhân vật này cũng cho thấy sự sáng tạo trong ý tưởng, sự chi tiết và tài hoa trong phong cách miêu tả của tác giả. Cho đến cuối cùng dù cho có bao nhiêu tính xấu, bao nhiêu lỗi lầm thì Trư Bát Giới vẫn luôn được Ngô Thừa Ân khắc hoạ như một hình tượng của cái thiện. Ngòi bút ấy đã khếin cho người đọc không những không thấy ác cảm, không thấy căm ghét mà còn thấy yêu quí Trư Bát Giới. Mỗi lần nhân vật này xuất hiện là mỗi lần người ta thấy sự xuất hiện của nụ cười.
Con đường hướng thiện của Trư Bát Giới dẫu đầy gian nan, khó khăn thì cuối cùng cũng đã đến được đích của nó. Con đường đó đã khẳng định ở Trư Bát Giới một hình tượng mới, hình tượng của một người anh hùng mới.
Trư Bát Giới xuất hiện từ hồi thứ mười tám của tác phẩm. Sự xuất hiện của nhân vật cũng được mô tả rất chi tiết và chặt chẽ cho thấy sự đầu tư tâm sức của tác giả, đánh dấu ý nghĩa quan trọng của hình tượng nhân vật này trong tác phẩm. Hình ảnh Trư Bát Giới được dần dần hình thành lên thông qua lối kể của Lão các nhạc gia của Trư Bát Giới. Nhân vật này đã được miêu tả với một chân dung vô cùng dị thường. “Khi mới đến, hắn là người đen béo, đến sau thì biến ra một chàng ngốc, mõm dài tai lớn, sau gáy có lông bờm, thân thể thô lỗ đáng sợ, đầu mặt chẳng khác gì hình dáng con lơn”. Vẻ ngoài đó của Trư Bát Giới khiến cho người ta thấy tò mò. Một kẻ nữa người nửa lợn thì thật là xấu xí và chắc hẳn là ngốc nghếch. Vẻ ngoài của Trư Bát Giới cũng nằm trong chuỗi các chi tiết hoang đường của tác phẩm, một kiểu nhân vật vừa là thần vừa là người, vừa là vật.
Tài liệu